|
Thầy dạy: Khi tọa thiền,
Đừng suy nghĩ liên miên.
Hãy để Tâm an trụ
Trong tĩnh lặng vô biên.
|
Giữa lòng đêm, im lìm tĩnh tọa
Trên bồ đoàn, chân tréo bán già
Và bắt đầu, ngược dòng ta bà
Tìm đường về, quê xa xưa cũ.
|
|
Tay trái trên tay mặt
Chân xếp, ngồi bán già,
Đầu, lưng, thực ngay thẳng.
Nhè nhẹ thở: vào, ra...
|
Vừa ngồi xuống, giặc đông như kiến
Tợ ong bu, tiếng động đầy lòng
Ta tưởng ta, là Triệu Tử Long
Người anh hùng, Đương Dương Trường Bản.
|
|
Mắt khép hờ nhìn xuống,
Mặt, môi, tươi như hoa,
Biển Tâm không gợn sóng,
Tánh Giác hiển lộ ra.
|
Ta, giờ đây như viên Đại Tướng
Mà vọng tưởng là những địch quân
Vung kiếm báu, chém giết không ngừng
Từng sát na, sát từng tên giặc.
|
|
Tâm Từ Bi rộng mở,
Trì Ngũ Giới trang nghiêm,
Định Huệ dần sáng tỏ,
Đường Đạo mau tiến lên.
|
Sau một hồi, mây mưa tan tạnh,
Bầu trời cao lồng lộng xanh xanh
Vọng tưởng giờ, chẳng dám loanh quanh
Hay lảng vảng, mong manh phá hoại.
|
Đức Hỷ |
Đường về quê, bây giờ thoai thoải
Dốc lên cao, như trải thảm nhung
Ta thấy ta, là bậc anh hùng
Chiến thắng mình, lòng đầy tin tưởng.
|
|
Nhưng ta vẫn, luôn luôn phòng thủ
Vẫn canh chừng, địch thủ manh tâm
Vì vọng tưởng, vẫn còn đang nằm
Trong đáy sâu, tận cùng tàng thức.
|
|
Ôi! Phúc lạc được trong những lúc
Tâm tịnh, như nước đục lóng trong
Ta nhìn sâu xuống tận đáy lòng
Thấy đủ cả, rõ ràng từng loại.
|
|
Không Lạc
|