Sổ Tay Thiền Tánh Không


Khóa Thiền Bát Nhã I Tại Houston Bế Giảng

An Như Trần Kim Vy

Khoá tu học thiền Bát Nhã I do Ban Tu Học Thiền Tánh Không Houston tổ chức 7 ngày từ 01-8 đến 07-8-2008 tại thiền thất Chân Như toạ lạc số 9510 đường Sedge Wren Ct., Houston, TX 77083. Lớp tu học này giành cho các thiền sinh đã hoàn tất khoá Căn Bản và do Sư cô Triệt Như giảng dạy.

Lớp Thiền Bát Nhã 1 tại Houston 2008

Hôm nay là ngày bế giảng khoá tu, thấy lớp học lúc thì rộn ràng vui vẻ, lúc thì xúc động mủi lòng theo từng bài trình kinh nghiệm hoặc phần phát biểu cảm tưởng của mỗi thiền sinh nên tôi cũng muốn tường thuật lại sinh hoạt này để chia sẻ cùng độc giả và tặng các thiền sinh đã học qua các khoá với Sư phụ Thông Triệt và Sư cô Triệt Như.

Bằng kinh nghiệm bản thân qua nhiều khoá tu học, tôi nhận thấy lớp tu học này là thành công nhất. Thành công ở đây không phải do lớp học có đông thiền sinh, thành công ở đây cũng không phải do tất cả mọi người đều thực thi đúng với nội quy của Thầy đưa ra, mà thành công đối với cái nhìn khách quan của tôi là đa số các thiền sinh đã ăn khớp với phương pháp thiền do Thầy Thông Triệt truyền dạy. Ăn khớp một cách khá ngạc nhiên, vì trong khoá tu học này có bốn thiền sinh người Việt gốc Hoa không rành tiếng Việt, có người hoàn toàn không hiểu không đọc được tiếng Việt, có thiền sinh theo đạo Công giáo như anh Phạm Ngọc Hoàn đã từng mặc áo nhà dòng, có người đã từng tu pháp môn niệm Phật A-Di-Đà như cô Diệu Thảo, có người chuyên tu phước làm công quả như anh Hạnh Chân, có người đi chùa chỉ biết đi chùa, đọc kinh chỉ biết đọc kinh... Nhưng dù là ai, và dù với cung cách sống cũng như căn cơ tu học của những vị này khác nhau như thế nào, mà chỉ trong một thời gian ngắn họ đã thẩm thấu được những lời truyền giảng của Sư cô và khi thực hành ngồi thiền bằng những kỹ thuật hay những chiêu thức do thầy Thiền chủ Thích Thông Triệt sáng tạo. Những kỹ thuật những chiêu thức này đã giúp cho thiền sinh dừng được niệm, làm chủ được tâm mình dù trong một thời gian ngắn. Điều này chứng minh được rằng Thiền đã vượt qua khỏi lằn ranh ngôn ngữ và tôn giáo. Và, như vậy đối với tôi khóa tu thiền 7 ngày này đã thành công, là niềm vui chung cho tất cả mọi người, thật không uổng công Sư cô đã hết lòng giảng dạy.

Sư cô Triệt Như và Ban Chấp Hành 
Đạo tràng Tánh Không Houston

Buổi sáng ngày cuối khoá học, Sư cô tổng kết lại bài "Nhận Thức". Nhân dịp này tôi lắng nghe và ghi chép cẩn thận. Phải nói rằng đây là một buổi học ôn rất lợi lạc cho bản thân tôi và dĩ nhiên là cho tất cả mọi người hiện diện trong lớp nữa! Tôi được dịp nghe Sư cô giảng dạy rõ ràng từng chi tiết. Lời giảng dạy của Sư cô khiến trong đầu tôi vang vọng lên những lời dặn dò của Sư phụ Thông Triệt rằng Nhận Thức là phương tiện duy nhất để hành giả bước vào dòng Bát Nhã. Chủ đề Bát Nhã là chủ đề trừu tượng siêu việt, không hiện hữu trong thế gian thí dụ như: Không, Huyển, Chân Như, Như Thật. Những chủ đề này gọi là trừu tượng bởi vì chúng ta không thể sờ, không thể thấy hình dạng đối tượng như thế nào, nóng lạnh ra làm sao, cho nên chủ đề này phải dùng tuệ trí để nhận ra. Muốn thể nhập Như Thật, Chân Như, Không hay Huyển, để đi đến Huệ Bát Nhã tự bật ra từ tánh giác, Sư phụ Thông Triệt nói rằng hành giả phải dùng phương tiện Nhận Thức để dụng công.

Hôm nay Sư cô định nghĩa Nhận Thức theo nghĩa bình dân là hiểu biết rõ ràng đầy đủ về một vấn đề, sự kiện hay một đối tượng nào đó. Phân loại Nhận Thức các thiền sinh đều hiểu là có nhiều loại nhận thức như: Nhận Thức Thế Tục và Nhận Thức của bậc thánh. Nhận Thức Thế Tục thì có nhận thức suy nghĩ thuộc về Ý Căn, Nhận thức phân biệt, so sánh nằm trong ý thức, Nhận thức suy luận nằm trong trí năng. Cả ba nhận thức này thuộc về nhận thức của Tâm Ba Thời hay là nhận thức của Tâm Phàm Phu nằm phía trước vùng tiền trán. Ngoài ra còn có nhận thức bản năng như bản năng tình dục, bản năng sống còn, bản năng tự vệ, bản năng ích kỷ, bản năng vị tha v.v...

Còn Nhận Thức của bậc thánh là nhận thức ngoài giác quan tức là ngoài cảm giác, nó là nhận thức của tánh giác qua 4 tánh: nghe, thấy, xúc chạm, nhận thức (gợi ý). Ở điểm này Sư cô có giải nghĩa tại sao gọi là nhận thức ngoài cảm giác! Sư cô nhắc rằng thông thường tất cả nhận thức đều được thành lập thông qua giác quan. Giác quan tiếp xúc với đối tượng, mới có xúc và Thọ, thành lập ngay cái Biết thô sơ trong sát na đầu tiên, rồi sau đó dần dần thành lập nên nhận thức rõ ràng qua Tưởng, Hành, Thức. Như vậy tại sao chúng ta lại nói đây là nhận thức ngoài giác quan? Sư cô nói rằng nhận thức không lời bắt đầu hình thành thật thô sơ ở Thọ, ta có cái nhận Biết đầu tiên mà không dính với cảm giác của Thọ. Đây là Thọ Thanh Tịnh, khi giác quan tiếp xúc với ngoại trần. Cái Biết này trực tiếp qua giác quan và tánh thấy hoặc tánh nghe hay tánh xúc chạm. Muốn nó trở thành nhận thức thì phải là những chuổi sát na liên tục của thầm nhận biết, tỉnh thức biết rồi ghi cất vào ký ức dài hạn khiến đối tượng đã tự nó nội tại vào vùng ký ức. Khi muốn hình dung lại đối tượng chỉ cần gợi ý lên thì ta nắm bắt được ngay. Bây giờ nhận thức đó tự hiển lộ không cần có đối tượng nên không cần giác quan nữa. Đây chính là nhận thức không lời bật ra từ vùng nhận thức biết của tánh giác.

Từ những hiểu biết đó, chúng ta thấy rằng trong đời sống thế tục hằng ngày hay trong đời sống tâm linh nhận thức có một chỗ đứng rất là quan trọng. Muốn học ngành nghề hay muốn thành công trong mọi lãnh vực, muốn cho sự giao tế được tốt đẹp giữa ta và người khác, trong gia đình hay trong đạo tràng hay ngoài xã hội đều đòi hỏi ta phải có những nhận thức đúng. Nhận thức đúng là học hỏi đúng, ghi nhớ đúng, làm đúng, đưa tới kết quả đúng.

Trong đời sống tâm linh vai trò của nhận thức lại càng quan trọng hơn nhiều. Người tu thiền cần chuyển đổi nhận thức thế tục như: nhận thức suy nghĩ, nhận thức phân biệt, nhận thức suy luận thành nhận thức tánh giác hay nhận thức cô đọng bằng các phương pháp thiền Quán, Chỉ, Định, Huệ.

Thí dụ thiền Quán dạy thiền sinh nhìn hiện tượng thế gian liên tục để nhận ra chân tánh của hiện tượng thế gian là vô thường, khổ, vô ngã, duyên khởi, duyên sinh... Từ đó thiền sinh mới có nhận thức mới!

Nhận thức cũ thì chúng ta cho rằng mọi vật mọi sự kiện đều thường hằng không bao giờ thay đổi nên ta muốn nắm giữ mãi những gì hiện có như nhà cửa, vợ con, tiền tài, danh vọng cho nên sinh ra sự ích kỷ, tham ái, tranh đua, giành giựt, đưa đến điên đảo, chấp trước, tà trí... tạo ra 3 nghiệp: ý, thân, lời đều xấu.

Nhận thức mới từ thiền Quán là nguồn của tuệ trí, chánh trí, chánh kiến, giúp cho thiền sinh biết rằng mọi vật đều luôn biến đổi từng giây từng phút, do nhiều nhân duyên họp lại mà thành, khi hết duyên thì hoại để thành cái khác. Tâm con người biến đổi từng sát na, trong một phút không biết bao nhiêu là vọng niệm khởi lên. Vì mọi vấn đề ở thế gian này tự nó đều không có thực chất cho nên ngày hôm nay đúng nhưng ngày mai có thể là sai. Nhận ra được như vậy thiền sinh sẽ không còn dính mắc, bám chặt vào bất cứ thứ gì trên đời ngay cả tấm thân nay trẻ mai già, nay khoẻ mai bệnh của mình.... Khi hiểu rõ những điều trên có nghĩa là trí năng đã tỉnh ngộ, hành giả bắt đầu có tuệ trí. Bởi thế nên Sư phụ Thông Triệt cũng như Sư cô thường nhắc nhở các thiền sinh là sự chuyển đổi nhận thức nơi một người rất là quan trọng, vì nó là điều kiện cần thiết để đi vào con đường tâm linh giúp cho 3 nghiệp: ý, lời, thân được thanh tịnh.

Sư cô cũng ôn lại bài Bản Đồ Nhận Thức, các thiền sinh chỉ cần theo nó mà thực hành. Bản Đồ Nhận Thức có 4 giai đoạn. Thí dụ cần nhận thức về một sự kiện gì hay nhận thức một phương pháp tu thì:

  • Thứ nhứt: chúng ta phải học hỏi, hiểu rõ ràng về ngữ nghĩa của phương pháp đó hoặc sự kiện đó gọi là Nhận Thức Ngữ Nghĩa.
  • Thứ nhì: thực tập đều đặn hai thời mỗi ngày. Gọi là Nhận Thức Thủ Tục.
  • Thứ ba: thực tập miên mật thì phương pháp hoặc kinh nghiệm tốt ghi cất vào ký ức vận hành lâu dần cất giữ vào ký ức dài hạn. Gọi là Nhận Thức Tình Tiết.
  • Thứ tư: khi kết quả tốt cất giữ trong ký ức vận hành hoặc dài hạn rồi, hễ cần thì ta chỉ gợi lên là có thể nắm bắt, trình bày lại được hoặc thực hành lại và có kết quả tốt. Gọi là Nhận Thức Gợi Lên.

Phân biệt giữa Biết và Hiểu biết, Sư cô nói Biết chỉ là sự nhận biết đơn giản khi các căn tiếp xúc với đối tượng thí dụ mở mắt nhìn thấy cái chuông biết cái chuông, quay sang thấy tấm bảng biết tấm bảng. Đối tượng cái Biết này không cần cất giữ vô ký ức cho nên các thiền sư thường so sánh tánh biết như mặt gương soi rọi tất cả mà không nắm giữ điều gì trong đó. Rồi Sư cô đọc bài kệ của Hương Hải Thiền Sư Việt Nam thời xưa mô tả tánh giác hay tánh biết như sau:

Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô di tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm.

Có nghĩa là chim nhạn bay ngang qua trên bầu trời rộng, hình ảnh nó in dưới dòng nước lạnh, chim nhạn không có ý để lại dấu vết, mặt nước cũng không có tâm muốn giữ lại hình bóng chim nhạn.

Mặt nước ở đây được so sánh như tánh biết. Đối tượng nào đến nó cũng nhận ra, thầm lặng và khách quan. Hiểu biết là sự nhận biết rõ ràng chi tiết về đối tượng. Hiểu biết đòi hỏi có học, có kinh nghiệm và có ghi nhớ, biết cách làm và có kết quả đúng. Thí dụ hiểu biết đánh đàn, bơi lội, ngồi thiền, thở nội lực v.v...

Sư cô đi đến kết luận Hiểu Biết ở mức độ cao hơn cái Biết.

Càng nghe Sư cô giảng vào chi tiết, tôi càng cảm thấy thích thú vô cùng. Những gì không hiểu hay hiểu lờ mờ ở những khoá học trước, bây giờ nó từ từ hiển lộ khiến cho tôi muốn giủ bỏ công việc làm ăn để theo Sư cô hoặc Sư phụ học hỏi một cách tường tận về Giáo Lý đức Phật Thích Ca cũng như phương pháp thực hành do Thầy Thiền Chủ phát minh hết sức!

Thiền sinh Phan Toán Nguyên Pháp Như thông lệ trước khi bế giảng khoá tu học, thiền sinh Trưởng Lớp Bát Nhã I này là anh Nguyên Pháp Phan Toán (hình trái) đúc kết toàn bộ chương trình khoá tu học. Trước hết thiền sinh Nguyên Pháp ngõ lời tri ân thầy Thiền Chủ, Sư cô Triệt Như và tất cả các thiền sinh trong Ban Tu Học đã tạo cơ duyên cho các anh chị em có dịp về thiền thất Chân Như cùng nhau học Giáo lý và thực hành các pháp thiền do Sư cô Triệt Như hướng dẫn từ ngày 01-8 đến 07-8-2008 vừa qua. Sau khi tổng kết sơ lược chương trình khoá Bát Nhã I, thiền sinh Nguyên Pháp đặc biệt vinh danh tinh thần hiếu tu hiếu học tràn đầy sức khoẻ vui tươi của các cô bác thiền sinh bô lão. Các bác tuy lớn tuổi mà vẫn siêng năng thực tập tiến tu và chia sẻ kinh nghiệm giúp cho tất cả mọi người tinh tấn theo các bác. Trước khi dứt lời thiền sinh Trưởng lớp kính chúc Sư cô và toàn thể các thiền sinh được khoẻ mạnh an lạc.

Thiền sinh phát biểu thứ hai là Phạm Ngọc Hoàn. Anh Hoàn cho biết sau thời gian theo học hai lớp Căn Bản và Bát Nhã I, anh nghiệm ra rằng: Cái bản thể nguyên thuỷ của Tâm là thanh tịnh. Nhưng phàm là con người chúng ta sống với chân lý qui ước thế gian, dựa theo qui luật thế gian, không hiểu những tương quan nhân quả nên sống tranh giành. Càng học hỏi theo kiến thức thế gian thì con người càng đi xa với chân tâm của mình. Tóm lại bản tánh thanh tịnh vốn có sẳn của mình, chỉ tại mình vô minh không nhận ra thôi. Qua hai khoá học Sư cô đã trao cho con một hành trang quý giá. Con chỉ có một lời chia sẻ với các bạn là: Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi. Mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Nói tới đây thiền sinh Phạm Ngọc Hoàn bỗng sụt sùi cảm động. Và dường như đã chuẩn bị trước, anh quỳ lạy Sư cô Triệt Như một lạy để bày tỏ lòng tri ân Sư cô đã thay Thầy Thiền Chủ trao cho anh một pháp tu quý. Một lạy anh hướng về Ban Tu Học để cảm ơn các thành viên đã tổ chức những khoá tu lợi lạc cho quần sanh. Một lạy thứ ba cảm ơn tất cả các bạn đồng tu .... Thiền sinh Phạm Ngọc Hoàn này quả thật mỗi lần phát biểu là mỗi lần làm cho nhiều người cảm động cùng khóc theo anh! Bản thân tôi cũng như tất cả các thiền sinh có mặt, khi vừa thấy anh khom lưng quỳ xuống là lật đật xá trả lại anh một xá ngay.

Thiền sinh Diệu Thảo Thiền sinh Diệu Thảo (hình phải) cũng lên trình kinh nghiệm. Cô nói lúc còn nhỏ cô thường theo bà nội đi chùa niệm Phật. Khi đến Mỹ, mỗi tuần cô đến chùa nghe thuyết pháp, về nhà áp dụng pháp tu bát chánh đạo. Ba năm đi chùa, về nhà niệm Phật chuyên cần, có lần đang niệm Phật bỗng dưng cảm thấy thân thể nhẹ bồng bềnh khiến cho cô hoảng sợ vì nghĩ rằng có lẽ mình đã bị ma nhập nên cô không dám ngồi niệm Phật lâu nữa. Hai tuần học vừa qua cô nghiệm ra mới biết đó là trạng thái dừng niệm nghĩa là vô được Định. Chỉ mới học có 2 tuần thôi nhờ vào các chiêu thức Sư cô truyền dạy thiền sinh Diệu Thảo đã vào được Định dễ dàng, bây giờ cô Thảo mới hiểu thế nào là thậm thâm vi diệu Pháp cô Thảo chân thành cảm ơn Sư cô Triệt Như đã tận tình hướng dẫn và cảm ơn Ban Tu Học đã hết lòng chăm lo tất cả các thiền sinh.

Thiền Sinh Không Giác phát biểu vui nhất, anh là người rất yêu văn nghệ, thích sáng tác và thích ca hát nghêu ngao. Hễ anh lên tiếng thì thế nào cũng tạo nên những nụ cười vui cho lớp. Hôm nay thiền sinh Không Giác nêu thắc mắc là không hiểu tại sao mỗi lần anh mở lời nếu không dính mắc điều này thì cũng bị dính mắc điều khác. Thôi thì xin cho anh được trình bày nhạc phẩm Tập Khí để tặng Sư cô Triệt Như và tất cả các thiền sinh.

Thiền sinh Teresa Tan Một thiền sinh trước kia là người Việt gốc Hoa, bây giờ cô là người Mỹ gốc Việt-Hoa cho nên cô thuộc gia đình chủ nhân ngôi chợ lớn nhứt nhì ở thành phố Houston, đó là chợ Việt-Hoa, tên cô là Teresa Tan (hình trái). Cô Teresa Tan được Sư cô mời lên phát biểu. Lúc đầu cô Teresa còn ngượng ngập nhưng sau đó cô đã làm cho mọi người hết sức ngạc nhiên vì thấy chỉ trong 7 ngày mà cô đã đạt được kinh nghiệm định khá vững chảy. Cô đọc bài thơ bằng tiếng Quảng do cô làm để diễn tả lại pháp tu thiền. Cô chia sẻ với mọi người là muốn vượt qua bể sinh tử chúng ta phải qua con thuyền nhận thức. Trong cuộc sống hằng ngày nếu ta đi vào con đường tâm linh ta sẽ được an lạc mãi mãi!







Các thiền sinh phát biểu khác gồm có: Trần Hiến (hình dưới, trái), Ann Nguyễn, Hạnh Chân (hình phải), và Bảng Phạm.

Thiền sinh Trần Hiến Thiền sinh Hạnh Chân

Một câu chuyện vui về bài học Không Nói do chị Tâm Như đạo tràng trưởng kể lại làm quà cho cả lớp. Tôi xin thêm bớt diễn đạt lại câu chuyện chị Tâm Như kể như sau:

Một buổi tối nọ, có 4 thiền sinh đi trên chuyến xe lửa. Một vị thiền sinh lớn tuổi nhất đề nghị các vị kia:
- Này các huynh đệ, chúng ta cùng nhau thực tập tọa thiền. Chúng ta giữ im lặng, thực hành chiêu không nói nha!
Các vị kia đồng thanh trả lời: Đồng ý. Rồi một vị đề nghị:
- Các huynh chuẩn bị đi, để đệ đốt cây nến này cái đã! Nào chúng ta cùng bắt đầu thực hành nghe. Các huynh nhớ đặt đầu lưỡi ở mé bìa răng dưới! Huynh nào muốn thư giản luỡi thì cứ tự nhiên nha! Chúng ta thực hành chiêu không nói nghe!
Bốn vị thiền sinh ngồi thẳng lưng, không ai nói một lời nào, chiếc xe lửa vẫn tiếp tục nghiến bánh trên đường rầy, lâu lâu tiếng máy kêu lên xình xịch nhưng bốn vị thiền sinh vẫn lặng im, không ai lên tiếng hay nói năng gì cả. Càng về khuya, cảnh xung quanh càng vắng lặng. Những hành khách trên xe lửa giờ này đã ngủ ngon. Cây đèn cầy vẫn cháy sáng lung linh, chất xáp chảy gần hết. Một hồi lâu, bỗng vị thiền sinh trông nhỏ tuổi nhất lên tiếng:
- Ố nô, cây đèn cầy cháy gần hết rồi!
Thiền sinh ngồi kế bên hé mắt nhìn rồi nói nhỏ:
- Đệ phải nhớ là chúng ta không được quyền nói trong giờ công phu!
Thiền sinh thứ ba vẫn ngồi thẳng lưng, hai mắt không mở, nhưng lên giọng trách móc:
- Tại sao hai huynh đệ cứ tiếp tục nói chuyện trong khi ngồi thiền?
Hai thiền sinh kia nghe hỏi, cảm thấy quê quá vội đưa tay lên bụm miệng.
Thiền sinh thứ tư thấy ba người kia không giữ đúng thủ tục ngồi thiền, chỉ có riêng mình là ngon lành nên thích quá cuời ha ha rồi nói lớn :
- Chỉ có một mình tôi là người độc nhất không nói tiếng nào!
Ba thiền sinh kia khoanh tay nhìn thiền sinh vừa lên tiếng bằng cái nhìn có chấm dấu than (!)

Thiền sinh Tâm Như Kể chuyện này xong chị Tâm Như (hình trái) nhắc lại bài học nghe chỉ biết nghe, thấy chỉ biết thấy. Và quan trọng hơn hết trong đời sống hàng ngày hoặc trong lúc tu học với nhau khi chúng ta moi móc lỗi lầm của người khác, chúng ta thường quên rằng chúng ta cũng có thể gặp lỗi lầm y chang như người ta!

Thiền sinh Tâm Như đạo tràng trưởng Thiền Tánh Không Houston hay sưu tầm hoặc sáng tác những mẫu chuyện vui mang nội dung ôn bài vừa lý thú nhưng cũng không kém phần thư giản cho bạn đạo. Cả lớp vổ tay hoan nghênh thiền sinh Tâm Như đã mang niềm vui đến cho lớp.

Thiền sinh An Như Thiền sinh An Như (hình phải). Trước khi chấm dứt buổi sinh hoạt, tôi được đề nghị thay mặt Ban Tu Học ngỏ lời tri ân Sư phụ và Sư cô đã tận tình hướng dẫn hai khoá tu Thiền Căn Bản và Bát Nhã I, đồng thời cũng gởi lời chúc mừng đến tất cả các thiền sinh. Nếu hai khoá tu học vừa qua có mang đến chút lợi lạc nào cho các thiền sinh, Ban Tu Học xin hồi hướng cho Phật pháp trường tồn, đặc biệt pháp tu Thiền Tánh Không của Thầy Thiền Chủ được phổ biến rộng rãi hơn để giúp cho mọi người có cơ hội cùng nhau tu tập, đạt được nếp sống an lạc và hài hoà hơn.

Sau cùng Sư cô Triệt Như đúc kết khoá học. Sư cô nói rằng:
"... Khoá này chính thức là 25 vị. Có hôm lớp học lên đến 35 vị như vậy là đông. Nhận xét chung quý vị có được 7 ngày thanh thản vui vẻ, tạm quên công việc bên ngoài. Cô hy vọng quý vị hiểu thấu đáo được pháp tu và thực hành đều đặn thì khổ đau sẽ không ảnh hưởng gì tới mình. Như quý vị biết Đức Phật là vị đạo sư, Ngài chỉ dạy cho chúng ta con đường mà Ngài đã đi qua và chứng đạo. Sau một tuần tu học chúng ta ít nhiều cũng có được một chút xíu hành trang trong đạo Phật. Pháp tu của Ngài để lại hơn 2000 năm qua không hề thay đổi. Nếu mình thu nhận được thì Pháp Thân của Phật để lại cho mình và cho đời sau vẫn mãi mãi còn. Thôi bây giờ chúng ta ra chánh điện lễ Phật xong rồi ăn tiệc bế giảng."

Thiền sinh lớp Bát Nhã I, Houston 2008

Sư cô Triệt Như và các thiền sinh trong ngày bế giảng khoá tu học Bát Nhã I tại thiền thất Chân Như, Houston, Texas

Thiền sinh lớp Bát Nhã I, Houston 2008

Lễ Phật xong tất cả các thiền sinh chụp hình lưu niệm với Sư cô. Tưởng là dùng cơm trưa xong mọi người chia tay nhau ra về, nhưng không, tất cả mọi người lại ngồi vào lớp sinh hoạt tiếp. Thiền sinh Quảng Diệu Trưởng Ban Văn Nghệ hướng dẫn mọi người tập hát những bản nhạc thiền do chính Không Giác và Quảng Diệu sáng tác. Mãi đến 4 giờ chiều mọi người mới tan hàng. Riêng Ban Chấp Hành ở lại họp phân công để tổ chức Khoá Tu Thiền Trung Cấp Bát Nhã III do Sư phụ Thích Thông Triệt giảng dạy 10 ngày bắt đầu từ 15-8 đến 24-8-2008.

An Như ghi nhận
Ảnh chụp: Không Minh

* Trở về đầu trang của bài viết này
- Trở về trang "Sổ Tay Tánh Không"