Tập san Tánh Không
Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch Thầy,
Con có viết bài dưới đây một bài về kinh nghiệm của con trong việc ngồi thiền. Con chưa
đạt được định (samadhi), và không dám nhận là đã đạt được huệ (prajna). Con chỉ là thiền
sinh sơ cơ, vậy xin coi bài này như là rút tỉa kinh nghiệm thiền còn hạn chế của con.
Càng thực hành thiền bao nhiêu thì tôi
càng nhận ra rằng việc tiếp tục thực hành
thiền là rất quan trọng cho tôi. Mặc dù rất
bận rộn với công việc, nhưng nếu không
ngồi ít nhất là hai giờ mỗi ngày thì tôi cảm
thấy như ngày đó chưa hoàn tất. Ngồi
thiền là một phần bình thường trong một
ngày của tôi.
Lúc bắt đầu thì rất khó mà buộc mình phải
ngồi yên, nhưng với sự cố gắng đều đặn
và một ý chí thật sự muốn đạt được huệ
thì ta sẽ thấy ngồi thiền là một phần bình
thường trong cuộc sống hàng ngày của
chúng ta.
Mục đích của thiền là để lắng yên tâm
thức và làm dịu đi sự rung động
(vibration) để ta có thể cảm nhận được
bản chất thật sự của ta. Khi chúng ta có
thể cảm nhận được bản chất thật sự của
mình, thì ta sẽ thấy các sự ham muốn đều
không quan trọng và thế giới chỉ là hư ảo.
Chỉ cần điểm này thôi cũng đã cho chúng
ta nhận thấy thiền quan trọng như thế
nào. Phần thưởng mà thiền đem lại không
thể diễn tả hoặc truyền đạt được, nó chỉ
xảy ra qua kinh nghiệm và thực hành. Đó
là cách duy nhất.
Bạn sẽ không bao giờ
hiểu được các kinh điển cổ xưa nói gì nếu
bạn chỉ đọc suông. Khi nào bạn tiếp tục
thực hành đều đặn, thì bạn mới hiểu huệ
(prajna) bằng chính kinh nghiệm của
mình. Nếu chưa tới được như vậy, thì dù
thấu hiểu ý niệm huệ và hiểu lợi ích của
thiền, bạn cũng chỉ là hiểu ý niệm mà
thôi, chứ không phải kinh nghiệm trực tiếp
của chân lý.
Nếu bạn thật sự muốn đạt được huệ, bạn
nên dành thì giờ ngồi thiền mỗi ngày. Tu
tập dần dần sao cho bạn có thể ngồi thiền
ít nhất hai giờ mỗi ngày. Việc ngồi thiền
nên trở thành một phần trong các việc
bạn làm hàng ngày, cũng như tắm rửa
hay ăn cơm. Bạn sẽ không bao giờ hiểu
được cái tuệ (wisdom) của các bậc thiền
sư và cảm nhận được những lợi ích của
thiền nếu bạn không dành thì giờ để chính
mình trải qua được kinh nghiệm đó.
Từ Hạnh
Honolulu, Hawaii, February 4, 1999
(Bài dịch của Không Tuệ)